Skip to content

Quan tâm đến cảm xúc nhân viên khi giao việc

Trong môi trường doanh nghiệp, nếu chỉ chú ý đến công việc mà quên mất những cảm xúc có liên quan thì đôi khi đó là đầu mối dẫn đến xung đột.

Một trong những biểu hiện về tình trạng này là sự thiếu đồng cảm giữa nhà quản trị và nhân viên trong quá trình trao đổi thông tin ngay từ khi giao việc cho đến những lần báo cáo kết quả công việc về sau. Có thể lấy câu chuyện dưới đây để minh họa cho nhận định trên.

Đông ngồi thừ người trước bàn làm việc, giấy tờ rơi vãi dưới sàn nhà nhưng cũng không buồn nhặt lên. Đầu óc anh đang theo đuổi một việc khác, đó là sốt ruột chờ đợi sự xuất hiện của người trưởng phòng. Hôm nay anh định bụng sẽ thẳng thắn đối mặt với sếp. Sáng hôm qua, sau khi nhận được email mà trong đó trưởng phòng giao cho một việc bên ngoài chức năng nhiệm vụ của mình, Đông rất bực bội.

Mắt Đông cứ dán vào chiếc đồng hồ treo tường. Rời mắt khỏi đồng hồ treo tường thì anh ta lại tập trung sự chú ý vào tay nắm cánh cửa phòng làm việc. Đông biết có thể các đồng nghiệp xung quanh đang thắc mắc về thái độ hôm nay của anh, nhưng ngay cả mấy người bạn thân cũng không thấy ai nói gì, mà dường như im lặng chia sẻ sự căng thẳng. Càng đợi lâu thì tiếng đồng hồ càng vang to như chọc tức Đông.

Cuối cùng thì tay nắm cánh cửa cũng được xoay nhẹ. Trưởng phòng bước vào. Đông lập tức ra đòn tấn công mạnh mẽ bằng giọng nói đủ lớn cho cả phòng cùng nghe:

- Anh à, việc anh giao tôi hôm qua sai rồi. Tôi không phụ trách việc này.Quá vô lý. Tôi trả lại nó cho anh đấy!

Trưởng phòng tròn mắt nhìn Đông, rõ ràng là chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đông lại tiếp tục:

- Anh giao việc mà không hề biết là ai đang phụ trách việc gì. Việc mà cứ bắn lung tung như vậy làm sao tôi chịu được?

Thế rồi ánh mắt của người trưởng phòng cũng chứng tỏ được ông đã hiểu ra vấn đề. Ông đi về phía Đông, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh:

- Đông à, anh có xem email tôi gửi chiều hôm qua không, khoảng trước 5 giờ ấy? Tôi cũng đã đồng thời chuyển nó cho mọi người có liên quan rồi mà!

Một tràng cười nổi lên đâu đó trong phòng làm việc.Mặt Đông đỏ lên. Đúng là anh chưa đọc email ấy!

Hóa ra, cũng vì sợ hiểu lầm trong sự phân công nhiệm vụ nên trưởng phòng đã gửi thêm email nhằm “chốt” lại quyết định, trong đó nói rõ là Đông không phải phụ trách công việc mới ấy, mà là người khác trong cùng phòng.

Email đến chậm và lại không được Đông đọc kịp thời nên cảm xúc nóng giận của anh cũng có thể thông cảm được. Tuy nhiên, cần thấy rằng sự mất đồng bộ khi trao đổi công việc qua email đã gây ra sự hiểu lầm đáng tiếc đó. Lẽ ra, người trưởng phòng nên dùng tin nhắn hoặc một cú điện thoại trực tiếp để báo cho những ai có thể hiểu lầm biết rằng có thêm email nữa đã gửi đi lúc 5 giờ chiều.

Rõ ràng, khi giao việc, nhà quản trị không chỉ cần tập trung đề cập đến công việc, mà còn phải chú ý đến cả cảm xúc của những người được giao nhiệm vụ thực hiện. Có khi, vì một lý do tế nhị, nhiệm vụ được giao cho nhân viên B chứ không phải nhân viên A, dù nhân viên A vững về chuyên môn hơn.

Trên đây là câu chuyện chú trọng vào cảm xúc của nhân viên khi họ nhận việc từ trên xuống, còn những cảm xúc đi kèm với tình huống nhận báo cáo kết quả công việc từ dưới lên sẽ được chia sẻ vào dịp khác.

Trích >>> doanh nhân

Tại sao Yahoo mua Summly của cậu bé 17 tuổi?

Trước khi Yahoo đóng cửa Summly thì đây là một ứng dụng tổng hợp tin tức dành cho điện thoại thông minh.

Thỏa thuận mua bán này của Yahoo thu hút rất nhiều sự quan tâm của dư luận vì Giám đốc điều hành Summly là Nick D’Aloisio chỉ mới 17 tuổi và thương vụ này có rất nhiều điều kỳ lạ, trong đó có 3 nguyên nhân chính được mọi người quan tâm nhất là:

• D’Aloisio vẫn còn đang học trung học ở London, cách xa hàng ngàn dặm trụ sở chính của Yahoo ở California vì thế cậu không thể chuyển đến Yahoo làm việc.

• Summly không có nhiều người sử dụng và có bất kỳ nguồn doanh thu nào.

• Theo trang web của riêng Summly thì công nghệ đằng sau các ứng dụng đã được xây dựng bởi một công ty khác có tên là SRI International, không phải do nhân viên của Summly xây dựng.

Ngoài ra, có một thông tin cho biết Summly không phải là công ty đã làm ứng dụng này mà là do một người tên là Somo chuyên về mobile marketing đã xây dựng nên.

Như vây, Yahoo đã mua một phần mềm mà…

… Không nhiều người sử dụng

… Không kiếm ra tiền

… Không có nhân lực cũng như công nghệ.

 Vậy tại sao Yahoo lại bỏ đến 30 triệu USD để mua Summly?

Cuối cùng chúng ta có một câu trả lời!

Việc mua bán này dường như là ngẫu nhiên từ một thỏa thuận giữa Yahoo và SRI cho một phần của “công nghệ tóm tắt”. Một nguồn tin khác cho biết Yahoo đã có một thỏa thuận với SRI về việc chuyển giao tri thức và mua lại mã nguồn, bằng sáng chế cũng như công nghệ.

Trước khi Yahoo mua Summly thì SRI International đã có cổ phần tại startup này. SRI cũng đã từng nắm cổ phần trong một startup khác đã được bán lại cho Apple, đó là chính là Siri (phần mềm nhận diện giọng nói) mà sau đó Apple đã tích hợp vào iOS. Như thế, bên trong nội bộ Yahoo Summly được gọi là Siri của Yahoo.

Một nguồn tin thân cận với Yahoo cho biết, CEO Marissa Mayer tin rằng công nghệ tóm tắt nội dung sẽ “góp phần quan trọng tại Yahoo” khi công ty đưa những thông tin cá nhân vào “trải nghiệm” trên phiên bản mobile, bao gồm cả 2 trang Yahoo tài chính và thể thao.

Yahoo tin rằng công nghệ “công nghệ tóm tắt nội dung” đặc biệt quan trọng vì những khách hàng sử dụng dịch vụ của Yahoo chủ yếu là những người sử dụng điện thoại có màn hình nhỏ hơn nhiều so với máy tính để bàn.
 
Việc triển khai công nghệ này tại Yahoo sẽ không được trao cho bất cứ ai tại Summly, bao gồm cả giám đốc điều hành trẻ tuổi, nhiệm vụ này bây giờ thuộc về nhóm mobile của Yahoo do Adam Cahan phụ trách. Theo thông tin công bố thì D’Aloisio sẽ ở lại làm việc tại Yahoo thêm 17 tháng.

Mặc dù trang trên trang web của riêng của Summly từng nói: “SRI International với sự giúp đỡ của Summly đã xây dựng công nghệ tóm tắt đằng sau ứng dụng”. Nhưng một pháp ngôn viên của Yahoo dẫn lời đại diện của SRI International nói rằng: “Về cơ bản, Nick đã phát triển mã nguồn ban đầu cho Summly, sau khi sản phẩm được xây dựng SRI đã hỗ trợ phát triển công nghệ và bổ sung thêm nguồn nhân lực trí tuệ trong máy móc và xử lý ngôn ngữ tự nhiên”.

Hay nói đúng hơn, ngoài việc phát triển công nghệ và ứng dụng, D’Aloisio thành công trong việc lựa chọn công ty để thuê, chính việc này mang lại cho cậu hàng triệu USD.

Trích >>> doanh nhan thanh dat

Sai lầm của Apple trong việc đặt tên iPhone

Cựu chuyên gia tư vấn cho Steve Jobs khẳng định cách thức đặt tên sản phẩm gần đây của “Quả táo” hoàn toàn sai lầm và thế hệ smartphone mới của hãng này nên được gọi là iPhone 6 thay vì 5S.

Ken Segall từng làm việc cho Apple và Steve Jobs trong suốt 6 năm. Ban đầu, ông làm giám đốc sáng tạo cho hãng quảng cáo TBWA/Chiat/Day vốn là đối tác lâu năm của “Quả táo”. Sau này, Ken Segall đầu quân cho nhà sản xuất iPhone, iPad ở vị trí là chuyên gia tư vấn cho tới năm 2008. Nhiệm vụ của ông lúc đó là tư vấn cho Steve Jobs về cách đặt tên các sản phẩm của Apple.

Ken Segall từng làm việc 6 năm cho Apple và Steve Jobs. Ảnh:Cincodias.

Trong bài viết mới nhất trên blog cá nhân của mình, Ken Segall bày tỏ những suy nghĩ như sau:

Khi giới thiệu iPad thế hệ ba, Apple đã bỏ phần chữ số ở đằng sau trong phần tên của máy và chỉ gọi đơn thuần là “The New iPad”. Điều này đem lại cho người hâm mộ Apple một điều gì đó mới mẻ khi nghĩ về sản phẩm.

Liệu iPhone 5 chỉ cần gọi đơn giản là “The New iPhone”? Liệu quy ước đặt tên này của Apple có được áp dụng cho mọi sản phẩm về sau hay không?

Câu trả lời là “Không”. Tên của các mẫu iPhone mới luôn gắn chặt với các chữ số, thậm chí các sản phẩm khác như iPod, iPad, iMac, Mac Pro, MacBook Air và MacBook Pro còn phải “sống” với nhiều chữ số hơn.

Tất nhiên, điều này cũng có mặt thuận lợi.

iPhone được bán theo cách thức khác biệt. Cụ thể, Apple đưa sản phẩm mới lên kệ nhưng vẫn bán hai model cũ hơn nên buộc phải dùng số để phân biệt với nhau.

Mặc dù vậy, nếu thừa nhận rằng phải dựa trên một cơ sở nào đó thì mới phân biệt được các model iPhone thì câu hỏi đặt ra lúc này là nên dùng cái gì để nhận dạng?

Nhiều nguồn tin cho biết Apple chuẩn bị tung ra một sản phẩm mới có tên “iPhone 5S’ trong năm nay. Hầu hết chuyên gia đều nhận thấy quy luật là hãng này chỉ tung ra các bản nâng cấp đáng kể cho thiết bị của mình mỗi năm một lần. Giữa những khoảng thời gian đó, họ giới thiệu các sản phẩm chỉ được cải thiện một chút so với model cũ, có chứa chữ cái “S” trong tên gọi.

Thông điệp của Apple trong cách đặt tên sản phẩm có phải vậy hay không vẫn chưa được xác nhận. Tuy vậy, về phần mình, tôi ước hãng chưa bao giờ tạo ra một thiết bị có tên là “4S”.

Đầu tiên, phải nói rằng việc đọc tên sản phẩm này cực kỳ bất tiện. Mặc dù các nhà thiết kế của Apple đã cố gắng làm cho model này trở nên thu hút bằng cách cải thiện đáng kể hiệu suất đồ hoạ nhưng có một sự thật không thể chối cãi rằng cái tên “4S” không bao giờ đơn giản bằng “4″.

Quan trọng hơn, việc đưa chữ “S” vào tên gọi tạo ra một thông điệp yếu ớt. Nó chẳng khác nào việc Apple nói rằng đây là sản phẩm “off-year” (được tung ra vào khoảng thời gian làm ăn kém) và chỉ được cải thiện không đáng kể so với thế hệ cũ. Ngược lại, người dùng sẽ nghĩ rằng chỉ có những sản phẩm có tên chứa duy nhất chữ số mới là các model “đỉnh”. Tuy nhiên, hãy nhìn thử vào iPhone 5 xem.

iPhone 5 được Apple thay đổi rất nhiều so với thế hệ cũ: từ màn hình lớn, camera tốt hơn, tốc độ nhanh hơn cho đến thân máy mỏng và nhẹ hơn. Tuy vậy, nỗ lực của hãng vẫn bị phủ nhận và đây chỉ được coi là những “nâng cấp nhỏ”. Thực tế, việc iPhone 5 không có nhiều điểm mới đã khiến một số người bắt đầu tôn Samsung là “nhà tiên phong mới về sáng tạo” mỗi khi nhắc đến đối thủ của Apple.

Ken Segall cho rằng Apple chỉ cần đặt tên sản phẩm với các chữ số là đủ. Ảnh: CNet.

Vậy tại sao nên đặt tên sản phẩm chỉ có chữ số thay vì thêm chữ cái “S”?

Đơn giản là mỗi con số chỉ nói lên rằng chúng đại diện cho một thế hệ iPhone mới còn vấn đề hãng sản xuất đã cải thiện sản phẩm ra sao thì hãy để người dùng tự cảm nhận. Nếu có người nói rằng iPhone 7 không đột phá như thế hệ 6 thì đó là suy nghĩ của riêng họ. Ngầm “cân đo đong đếm” các sáng tạo trong tên gọi sản phẩm là việc làm không cần thiết, thậm chí còn tự “dìm hàng” mình.

Tôi nghĩ sẽ rất ổn nếu như có người muốn mua một chiếc xe hơi mới và họ nói rằng mình muốn mua một model 2013 chứ không phải 2012S. Điều quan trọng ở đây là họ mua được sản phẩm mới nhất và tốt nhất.

Tôi nghĩ thế hệ iPhone tiếp theo nên được đặt là iPhone 6 chứ không phải 5S. Nếu đây là một sản phẩm mới đúng nghĩa thì nó được quyền có tên gọi cho riêng mình.

Apple đã làm được nhiều điều ấn tượng trong việc đặt tên sản phẩm, trong đó sự rõ ràng luôn đóng vai trò quan trọng để tạo nên thành công.

Tôi không biết chính xác chữ “S” trong các tên gọi của hãng có nghĩa là gì. Nhưng tôi chắc chắn rằng con số 6 luôn tốt hơn 5.

Trích >>> doanh nhân thành đạt

 

Làm gì khi bị khách hàng từ chối

Sau đây là một vài kỹ thuật mà Grant Cardone, chuyên gia bán hàng đa quốc gia đã sử dụng để vượt qua hoàn cảnh này:

1. Dựa trên lý trí

Hãy dựa trên lý trí, thay vì tình cảm khi bạn nghe từ “không”. Bạn phải tự thuyết phục mình rằng không phải vì bạn hay cách chào hàng bị từ chối, mà là khách hàng đó chỉ đơn giản là cần thêm thông tin. Từ “không” không có nghĩa là bạn kém cõi hoặc chính bản thân mình bị từ chối. Cảm xúc không có ích gì khi bạn bị khách hàng từ chối. Thay vì vậy, hãy tìm hiểu ý nghĩa thật sự của từ “không”.

2. Điều gì làm khách hàng không thích

Khi khách hàng nói không, bạn hãy tìm hiểu xem cụ thể là họ từ chối điều gì. Hãy hỏi rẳng: “Anh/chị cho biết là anh/chị từ chối điều gì trong lời đề nghị của tôi?” Hầu hết nhân viên sales đều cho rằng khách hàng từ chối mọi thứ mà mình đưa ra, nhưng trên thực tế có thể họ chỉ không hài lòng về một phần nhỏ trong đó. Hãy phân tích rõ lời đề nghị của bạn bị từ chối ở điểm nào.

3. Đừng nghĩ rằng “không” là câu trả lời cuối cùng

Người ta thường có phản xạ nói không. Có thể những gì bạn đưa ra thậm chí nhiều hơn so với nhu cầu của họ nhưng họ vẫn từ chối. Grant chia sẻ: “Lời từ chối lớn nhất trong sự nghiệp của tôi là lúc tôi chào hàng cho nhiều triệu phú không hề quen biết. Thậm chí họ nói “không” trước khi tôi mở lời giới thiệu, chỉ với ý định không muốn tôi làm phiền. Tôi vẫn giữ thái độ tích cực, cười và đề nghị tất cả họ chú ý đến mình rồi nói rằng tôi rất tôn trọng quan điểm của họ, nhưng tôi muốn họ nghe tôi nói trước khi từ chối”.

4. Tiến lên một cách mạnh mẽ

Khách hàng càng có tính cách mạnh mẽ, bạn sẽ càng khó tiếp cận họ. Tuy nhiên, tính cách mạnh mẽ cũng hứa hẹn họ sẽ là khách hàng trung thành. Do đó, khi bạn nghe thấy một lời từ chối cương quyết, hãy sẵn sàng đón nhận thử thách. Đồng thời, bạn cũng nên tự nhủ rằng mình có một cơ hội lớn để chứng tỏ bạn thực sự chuyên nghiệp, không đón nhận lời từ chối như một vấn đề cá nhân hay không dám đối mặt với nó.

5. Liên tục theo dõi

Khi bị từ chối một cách thẳng thừng với một lý do không rõ ràng, bạn nên đặt khách hàng này vào danh sách cần giúp đỡ. Danh sách này bao gồm những người bạn không thể bán cho hoặc thậm chí không thể tiếp cận. Bạn nên mang danh sách này bên mình mọi lúc, khi có dịp, bạn hãy nhờ một khách hàng thân quen nào đó xem qua danh sách và họ có thể giúp được hay không. Họ là người có thể mang lại thành công lớn cho bạn.

6. Kết thúc hoành tráng

Cách tốt nhất để giải quyết một lời từ chối là biến sự từ chối đó thành việc kết thúc một thỏa thuận. Hều hết những người bán hàng không làm tốt ở công đoạn kết thúc hoặc từ bỏ cơ hội vì không thích bị từ chối. Khi kết thúc là khi bạn đúc kết được nhiều kinh nghiệm nhất từ việc từ chối và có cảm nhận “cần phấn đấu hơn nữa” nhiều nhất.

Trích >>> doanh nhân thành đạt

“Ly kỳ” vụ trúng thưởng điện thoại, nhận được… cục gạch

Một sinh viên tham gia chơi game trên mạng và trúng trưởng điện Samsung Galaxy Ace Duos trị giá hơn 5 triệu đồng. Tuy nhiên sau khi nhận món quà được chuyển phát nhanh, sinh viên này mở ra và chỉ thấy… một cục gạch màu đỏ.

Cục gạch ở đâu ra?

Sáng 1/4, vợ chồng chị Nguyễn Lệ Hằng (50 tuổi) và anh Trần Vĩnh Hoàng Phương (51 tuổi), ngụ đường Lê Hồng Phong, quận Bình Thủy, TP Cần Thơ, tìm gặp phóng viên Dân trí để trao đổi về một sự việc hy hữu đã xảy ra với con trai chị.

 
Vợ chồng chị Hằng trình bày vụ việc với phóng viên Dân trí
 
Chị Hằng cho biết, cách đây khoảng 2 tháng, Lê Khánh Hưng (sinh năm 1992), con trai chị, có tham gia trò chơi trên mạng của Công ty Cổ phần giải trí Minh Châu, trụ sở ở tầng 3 khách sạn Thể Thao, Thanh Xuân, Hà Nội. Khi tham gia trò chơi này, con trai chị Hằng đã trúng giải thưởng là một điện thoại Samsung Galaxy Ace Duos trị giá hơn 5 triệu đồng.

Ngày 6/3, cháu Hưng nhận được điện thoại của nhân viên bưu điện gọi hỏi em có ở nhà không để họ tới trao bưu kiện. Khi nhân viên bưu điện tới nơi liền kêu em Hưng ký vào giấy nhận quà rồi trao quà và đi ngay, không cần hỏi chứng minh nhân dân.

Hưng vội vàng bóc gói quà thì không thấy có điện thoại mà chỉ thấy bên trong là một… cục gạch có kích thước tương tự chiếc điện thoại Samsung Galaxy Ace Duos. Chứng kiến sự việc, ngay lập tức chị Hằng gọi điện thoại cho người mới trao bưu kiện hỏi rõ sự việc, anh này liền bảo chị mang ngay gói quà xuống chi nhánh của công ty Chuyển phát nhanh 247 ở đường Mậu Thân - Cần Thơ để thắc mắc.
 
 

 
Ngoài là vỏ hộp điện thoại Samsung Galaxy nhưng bên trong là một cục gạch
 
Nghe theo lời hướng dẫn, mẹ con chị Hằng đã tới văn phòng đại diện của Công ty 247 ở Cần Thơ. Tại đây, đại diện của 247 đã tiếp nhận, cân đong, đo đếm, chụp hình lại bưu kiện và bảo chị Hằng về nhà đợi. Sau 2 tuần không thấy trả lời, chị Hằng tiếp tục liên hệ với Công ty 247 ở Cần Thơ, lúc này đại diện của công ty trả lời, họ không phải là đơn vị trực tiếp nhận điện thoại của khách hàng mà 247 chỉ là công ty trung gian nhận vận chuyển từ Công ty Cổ phần thương mại & chuyển phát nhanh Đông Á, có trụ sở ở số 14 ngõ 146 – Vương Thừa Vũ - Thanh Xuân - Hà Nội.

Chị Hằng lại liên hệ với Công ty chuyển phát nhanh Đông Á thì được đại diện của công ty này trả lời họ đã chuyển đi đúng mặt hàng của Công ty Cổ phần giải trí Minh Châu gửi. Hàng đã được chuyển đi nguyên đai, nguyên kiện nên Đông Á không chịu trách nhiệm về việc này.

Lỗi tại ai?

Phóng viên Dân trí đã kiểm tra lại gói bưu kiện mà Hưng được nhận, bên ngoài là bao thư của Công ty Cổ phần thương mại & chuyển phát nhanh Đông Á, có ghi đầy đủ địa chỉ, điện thoại, email… Bên trên bao thư có dán băng keo màu vàng. Phía trong là một bao thư màu trắng có dán địa chỉ người gửi là Công ty Cổ phần giải trí Minh Châu, gửi khách hàng trúng thưởng điện thoại. Bên trong nữa là hộp đựng điện thoại, trong cùng là một cục gạch.

Sáng 1/4, trao đổi với phóng viên Dân trí qua điện thoại, anh Nguyễn Phúc Hưng - Trưởng đại diện Trung tâm Công ty 247 ở Hà Nội – cho biết, họ có nhận một kiện hàng từ Công ty Đông Á chuyển qua và khai đây là hàng bình thường, không khai là điện thoại nên khi thấy hàng còn nguyên đai, nguyên kiện, họ đã nhận và chuyển tới cho khách hàng mà không biết trong đó là thứ gì.

Cũng theo anh Hưng, lý do mà Công ty Đông Á không khai món hàng là điện thoại có lẽ vì họ sợ sẽ phải đóng phí bảo hiểm. Nếu Công ty Đông Á khai bưu kiện này là điện thoại di động sẽ phải đóng phí bảo hiểm hàng không, khi hàng bị mất Công ty 247 sẽ có trách nhiệm bồi thường cho khách hàng.

Cùng ngày, phóng viên Dân trí gọi vào số điện thoại 0904143200 được ghi trên bao thư là số đường dây nóng của Công ty chuyển phát nhanh Đông Á, nhân viên công ty này trả lời: “Chúng tôi đã nhận được phản ứng của khách hàng về vụ việc trên, tuy nhiên về nghiệp vụ của chúng tôi khi khách hàng (cụ thể là Minh Châu) kê khai là hàng thông thường thì chúng tôi không được kiểm tra kỹ trong đó là gì, vì đây là bí mật của khách hàng; Mặt khác khi hàng đã chuyển tới tận tay cho khách và họ đã ký nhận nhận thì chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng bây giờ khách hàng phản hồi thì chúng tôi sẽ kiểm tra lại quy trình. Tuy nhiên về mặt pháp luật chúng tôi đã làm đúng”.

Lãnh đạo Công ty cổ phần giải trí Minh Châu thì cho biết, công ty đã gửi đi hàng chục chiếc điện thoại cho khách hàng trúng thưởng và đây là sự cố duy nhất, không ngờ gửi đi là điện thoại mà đến tay khách hàng lại là cục gạch. Vị lãnh đạo này cũng cho biết, Minh Châu sẽ làm việc lại với Công ty Đông Á để làm rõ vụ việc. Lý do mà Minh Châu đánh dấu vào ô gửi đi là hàng thông thường vì nhân viên của Minh Châu đã làm theo hướng dẫn của Công ty Đông Á chứ Minh Châu không tự ý làm.
 

Trích >>> doanh nhân thành đạt

Tỷ phú Nga đột tử từng viết thư xin Putin tha thứ

Doanh nhân lưu vong kiêm tay môi giới quyền lực ở Kremlin một thời này đã được phát hiện chết tại nhà riêng ở vùng Berkshire vào cuối tuần trước.

Báo chí Nga đã bàn tới nhiều khả năng khác nhau trong cái chết của Berezovsky, từ việc ông bị tình báo MI5 của Anh ám sát, cho tới việc có thể ông đã giả chết và thực ra vẫn còn sống.

Bạn bè nói rằng Berezovsky đã bị trầm cảm do thua nặng trong cuộc chiến pháp lý chống người đồng hương Roman Abramovich, bên cạnh các rắc rối cá nhân khác. Họ nói rằng khả năng ông đã tự sát.

“Berezovsky đã tạo ra sự bí ẩn ngay cả khi đã chết” – tờ Komsomolskaya Pravda viết.

“Dường như ông thích xóa nhòa lằn ranh giữa sự thực và sự bí ẩn” – tờ nhật báo kinh doanh Vedomosti bình luận, mô tả Berezovsky là “Faust hoặc Frankenstein”.

Một phóng viên của tạp chí Forbes phiên bản tiếng Nga đã từng nói chuyện với Berezovsky vào tuần trước cho biết đại gia này có nói về việc “cuộc sống đã mất ý nghĩa”.

Thêm vào sự bí ẩn là việc phát ngôn viên của ông Vladimir Putin, Dmitry Peskov, cho biết Berezovsky có gửi một lá thư tới cho Tổng thống Nga, cầu xin sự tha thứ.

Peskov cho hãng tin Interfax biết rằng thư Berezovsky gửi là “thư riêng”. Ông cũng nói với TV Rain rằng Berezovsky gửi thư qua một nhân vật trung gian thứ ba.

Tổng biên tập kênh truyền hình RT, Margarita Simonyan, một nhân vật quyền cao chức trọng trong bộ máy truyền thông của Kremlin, cho biết trong một chương trình đàm thoại trên truyền hình hôm Chủ nhật rằng một người thân cận với Putin đã đọc cho bà nghe nội dung lá thư.

Bà dẫn lời nhân vật này nói rằng lá thư là “một lời cầu nguyện được trở về Nga.”

“Tôi đã phạm quá nhiều sai lầm, hiểu rằng thật khó khăn để tha thứ cho tôi. Nhưng tôi đã lạc lối và tôi cầu xin sự tha thứ – Simonyan nói về nội dung bức thư. Người kể cho Simonyan nghe về bức thư cũng cho biết bà khó có thể tưởng tượng ai là người đã đưa thư cho Putin.

Vedomosti nói rằng một quan chức Kremlin đã hé lộ trong một cuộc nói chuyện riêng với một phóng viên của báo về việc Berezovsky đã muốn trở lại Nga và ông này có viết thư cho Putin cầu xin chấm dứt việc khởi tố ở quê nhà.

Vladimir Zhirinovsky, lãnh đạo đảng Dân chủ Tự do, thì cho biết ông có tình cờ gặp Berezovsky khi đang nghỉ ở Israel hồi đầu năm. Trong cuộc gặp, đại gia này đã nói về ước nguyện trở lại quê hương.

Zhirinovsky, gương mặt quen thuộc trong khung cảnh chính trị Nga suốt 2 thập kỷ qua, nói với tờ nhật báo Izvestia rằng Berezovsky có thể đã bị tình báo Anh MI5 sát hại khi họ biết chuyện.

“Rất có thể họ đã giúp ông ấy về bên kia thế giới nahnh hơn. Tất cả lực lượng mật vụ đều có chiến thuật này. Ngày hôm nay, có nhiều cách để khiến ai đó bị đau tim” – ông nói.


 
Berezovsky luôn có vệ sĩ theo sát gót. Ảnh chụp tại Mátxcơva năm 1999 (Nguồn: AFP)

Nhà phân tích chính trị hàng đầu Vyacheslav Nikonov đã nêu ra khả năng Berezovsky giả chết.

“Chừng nào chưa có bằng chứng về cái chết của ông ấy, tôi sẽ vẫn nghi ngờ” – ông nói với kênh truyền hình 1.
Một người đàn ông bị Anh buộc tội đầu độc nhân vật bất đồng chính chiến Alexander Litvinenko cũng đã nêu khả năng có chuyện mờ ám quanh cái chết của Berezovsky.

“Có thể tôi không nên nói như thế này, nhưng tôi biết có chuyện gì đó sẽ xảy ra với ông ấy” – cựu điệp viên tình báo Andrei Lugovoi nói với đài truyền hình RT, nhắc lại tuyên bố của ông rằng Berezovsky có dính líu tới vụ sát hại Litvinenko./.

Trích >>> doanh nhân

Apple, Samsung trước cơn bão smartphone giá rẻ

Không chỉ các hãng “chiếu dưới” trên thị trường smartphone, hai gã khổng lồ Apple, Samsung cũng phải dè chừng các đối thủ vô danh tới từ Trung Quốc.

Ảnh minh họa.

Sản xuất smartphone ngày càng dễ

Một vài năm trước, doanh nhân 38 tuổi Liang Liwan vẫn chưa sản xuất smartphone. Tuy nhiên, năm 2013, anh kì vọng xuất xưởng tới 10 triệu máy.

Công ty của Liang – Xunrui Communications – mua các linh kiện smartphone và sau đó chuyển cho vài nhà máy nhỏ quanh khu vực Thẩm Quyến, miền Nam Trung Quốc. Từ đó, các công nhân lành nghề lắp ráp chúng thành smartphone cơ bản có giá bán lẻ chỉ 65 USD.

Tổng cộng năm 2012, lượng smartphone được sản xuất lên tới 700 triệu máy. Song, thị trường phân thành hai cán cân: một bên là các tên tuổi nổi tiếng như Apple, Samsung, chuyên bán các điện thoại đắt tiền từ 300-600 USD; bên còn lại là hàng trăm thương hiệu vô danh từ Trung Quốc bán điện thoại giá rẻ do hàng ngàn nhà máy nhỏ sản xuất.

Cơn lũ thiết bị giá rẻ có thể làm tổn thương các hãng đang gặp khó khăn như Nokia và thậm chí có thể buộc Samsung và Apple cung cấp các mẫu máy giá rẻ hơn. Trong cuộc phỏng vấn gần đây, Liang cho biết: “Họ đã chạm đỉnh. Về công nghệ sản xuất, chúng tôi cũng đạt gần tới tầm của họ. Do đó, điểm khác biệt duy nhất là giá cả và thương hiệu”.

Các công ty Trung Quốc lớn hơn như Lenovo, Huawei, cũng lấp đầy thị trường nội địa bằng dòng điện thoại bình dân giá khoảng 200 USD. Lenovo chiếm 12% thị phần smartphone Trung Quốc năm 2012.

Điện thoại của Liang thuộc hàng siêu rẻ. Anh làm ra chúng tại vài nhà máy ở Thẩm Quyến như Shenzhen Guo Wei Global Electronics, nơi sản xuất thiết bị âm thanh và điện thoại cố định. 175 công nhân trẻ làm việc tại 5 dây chuyền sản xuất, lắp ráp được 3.000 smartphone mỗi ngày.

Guo Wei cũng đã đầu tư để bước vào cuộc chơi smartphone như nhập khẩu thiết bị kiểm tra mới từ Hàn Quốc. Theo Li Li, Giám đốc sản xuất của nhà máy, mỗi dây chuyền trị giá khoảng 1,6 triệu USD. Li, người gia nhập công ty 17 năm trước và làm việc trong bộ phận sửa chữa điện thoại cố định, nhận xét: “Công nghệ phức tạp hơn nhiều so với điện thoại đời cũ”.

Lí do chính cho công cuộc chuyển đổi sang smartphone là năm ngoái, các nhà sản xuất chip lớn như MediaTek, Spreadtrum (Đài Loan) bắt đầu cung cấp hệ thống bao trọn: thiết kế điện thoại kèm chipset cài sẵn Android và các phần mềm khác. Nhờ vào đó, việc sản xuất smartphone càng dễ hơn bao giờ hết. Spreadtrum cho biết có thể bán được 100 triệu đơn vị sản phẩm như vậy trong năm nay.

Smartphone “siêu rẻ” Trung Quốc làm khó các hãng “ngoại lai”

Mỗi chipset có giá chỉ từ 5-10 USD dựa theo kích thước màn hình điện thoại và các tính năng khác. Tổng cộng, chi phí để Liang làm ra một smartphone là khoảng 40 USD. Liang có thể sản xuất khoảng 30.000 smartphone một ngày với đủ thương hiệu như Konko Mobile và cho các nhà mạng như China Unicom.

Tại Mỹ, giá smartphone dù cao vẫn không làm người dùng phiền lòng do đã được nhà mạng trợ giá xuống mức thấp nhất kèm hợp đồng. Tại Trung Quốc, điều này cũng xảy ra tương tự. Giá bán lẻ điện thoại của Liang vào khoảng 65 USD hay 75 USD, song nếu đi kèm hợp đồng nhà mạng chỉ còn 35 USD.

Chính điều này biến Trung Quốc – thị trường smartphone lớn nhất thế giới – trở thành một nơi đầy thách thức cho doanh nghiệp ngoại quốc. Apple chiếm 38% doanh số smartphone Mỹ song thị phần tại Trung Quốc chỉ là 11% và còn giảm nữa. Google còn gặp vấn đề lớn hơn để kiếm tiền tại đây. Dù thiết bị giá rẻ Trung Quốc phần lớn dùng Android, chúng lại không cài ứng dụng và công cụ tìm kiếm mặc định của Google.

Mục tiêu của Liang là sản xuất smartphone giá rẻ hơn ngay cả khi chúng không thể nào tốt bằng iPhone. Điều đó đồng nghĩa với máy ảnh, màn hình LCD hay thời gian sử dụng pin đều không so được với smartphone “ngoại”. Theo Liang, nhiều người dùng chỉ cần một sản phẩm “chấp nhận được”, họ không cần tới sản phẩm hoàn hảo.

Song, điều chắc chắn là trong tương lai, chất lượng điện thoại các nhà máy sản xuất sẽ tăng. Tất cả đều vì lợi nhuận.

Trích >>> doanh nhân

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 66 other followers